Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Trường đại học Nhật sử dụng thời gian như thế nào?

     Sang Nhật, lần đầu tiên tôi biết đến khái niệm 1 tiết học là 90 phút. Và có những ngày trong tuần là 6 tiết ở trường. Từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối.
Tôi là một sinh viên Việt Nam. 16 năm đi học, tôi quen với khái niệm một tiết học 45 phút. Trong giờ học, nhiều lúc có thể làm bài tập về nhà của môn khác, có thể nói chuyện rúc rích, cười đùa, chuyền giấy, ăn quà vặt dưới hộc bàn, nghe nhạc, đọc truyện, ngủ, lên facebook, lướt mạng, nhổ tóc sâu, bắt chấy, viết thư tình… và thậm chí bất cứ việc gì có thể giết thời gian khác. Đồng ý là không phải lúc nào 
cũng do giáo viên dạy chán mà do học sinh nghịch.
Sang Nhật, lần đầu tiên tôi biết đến khái niệm 1 tiết học là 90 phút. Và có những ngày trong tuần là 6 tiết ở trường. Từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối.
Giữa các tiết là 10 phút nghỉ giải lao. Và nghỉ trưa là 1 tiếng. 1 tiếng đồng nghĩa là không có khái niệm về nhà ăn cơm, chợp mắt một giấc ngắn rồi đến trường. Nếu không tự làm cơm hộp thì xuống canteen mua cơm hộp bán sẵn. Nếu tiết buổi chiều có bài kiểm tra thì 1 tiếng nghỉ trưa ít ỏi đó còn cần ôn lại bài.

Thú thực, 1 tuần học đầu tiên tôi đã cảm thấy mình theo không nổi. Suốt 1 tiết học, học nghĩa là học, không 1 giây nào hở ra để chơi hay đầu óc bay bổng đi chỗ khác. Đầu óc phải hết sức tập trung, vì giáo viên nói 2 câu lại đặt câu hỏi 3 câu. Và đương nhiên phải suy nghĩ ngay để trả lời luôn. Sai thì thôi. Sẽ được sửa. Nên khái niệm sợ sai cũng không tồn tại.Học với tốc độ rất nhanh. ( Ví dụ học từ đầu đến xong trình độ N3, tương đương 6,0-6,5 Ielts bắt đầu từ hello, good bye. Ở trường nào học 2 năm hay 1,5 năm còn trường này và nhiều trường khác là 3-4 tháng. ) 
Nhanh nhưng không hề lướt. Mà thậm chí một chữ trong hơn chục quyển sách giáo trình đủ các kĩ năng, không bị bỏ sót chữ nào. Mẫu câu nào cũng đọc, bài nào cũng làm, chỗ nào trống là điền. Tôi có cảm tưởng trừ phần giới thiệu tác giả của mỗi quyển sách là bỏ qua, còn mục lục cũng không trừ lại. Liên tục và liên tục. Đọc viết nghe hỏi trả lời hiểu dịch suốt 90 phút/ tiết. Tuần đầu tiên sau khai giảng, tôi thấy mình như một cái chong chóng, quay tít mù mỗi ngày. Ví dụ, bình thường trước các bài tập, giảng viên sẽ cho sinh viên suy nghĩ 5-15 phút tuỳ mức độ khó dễ. Ở đây, để tiết kiệm thời gian học cái khác, thời gian suy nghĩ luôn là các mốc 5 giây, 10 giây và 15 giây. Vì thế não đương nhiên phải hoạt động cật lực. Ít nhất để theo kịp bài giảng. Chưa kể khả năng nghe hiểu phải đủ tốt để nghe giải thích bài giảng. Không tốt cũng phải tốt, vì hết chọn lựa rồi.
   Ở Nhật vì giờ làm việc muộn, 11 giờ tối các ga tầu rất đông đúc người tan sở trở về nhà. 11 giờ tối bên này cảm giác như 7 giờ tối ở Việt Nam vậy. Nên sáng các hoạt động thường bắt đầu từ 9h, quán xá, trường học, ngân hàng, bệnh viện, bưu điện… Nhưng dù bắt đầu từ 9h cũng không phải muộn đâu, vì người Nhật không có thói quen ngủ trưa, và làm việc từng giây từng phút một. Đi làm về muộn, thậm chí về nhà chuyến tàu cuối cùng là 12 rưỡi đêm. Nhìn cách các thầy cô người Nhật làm việc mới thấy họ nghiêm túc với thời gian như thế nào. Trong giờ dạy, không có khái niệm lên facebook, tuyệt đối không nghe gọi điện thoại, không bao giờ đến muộn, không bao giờ tự ý đi đâu dù là 1 phút mà không thông báo. Mà nếu có đi cũng là photo tài liệu giấy tờ cần cho buổi học. Thường là cần chuẩn bị trước giờ học. Nếu có nhầm lẫn hay thay đổi, mới ra ngoài. Và trước khi đi bao giờ cũng xin lỗi. Sau khi về luôn là thở gấp gáp vì đã đi vội vã. Họ không “dám” phí phạm một giây nào của sinh viên. Sinh viên học đúng 90 phút mỗi tiết thì giảng viên cũng không có tích tắc nào ngồi không. Họ cùng làm bài tập như sinh viên, cùng làm bài kiểm tra như sinh viên, sau đó đối chiếu lại. Chứ không phải rảnh rang rồi lấy bài giải in sẵn ra so. Tự nhiên tôi nhớ đến có vị giáo viên, một quyển giáo án 20 năm chép lại cho đẹp 2 lần. Và cũ mèm nội dung. Và sáo mòn từng dấu câu chấm phẩy. Và luôn đọc chép. Thậm chí nội dung cũng là sao lại tổng hợp có biên tập từ sách giáo viên. Tôi nghĩ nếu muốn tự hào nghề nghiệp, trước hết phải có tự trọng với nghề đã. Nếu không hài lòng thì nên chấp nhận với chọn lựa. Đừng bao giờ bảo không có chọn lựa vì bạn làm nó nghĩa là bạn chọn nó rồi. Kể cả làm vì ai hay ai bắt làm.
    Nước Nhật là một đất nước đứng lên thần kì từ đống tàn tích nát vụn của chiến tranh. Quanh năm cũng thiên tai khắc nghiệt. Nhiều đến nỗi người ta còn chẳng sợ nữa. Con người là điều làm thay đổi từ quá khứ đến hiện tại. Đầu tư chú trọng vào giáo dục. Là đầu tư có lãi về con người.
    Người Nhật rất hay động viên, khích lệ nhau. Đôi khi người nhận thấy áp lực. Nhưng đa số là biến thành động lực để thể hiện lòng biết ơn. Tôi đang nghĩ nếu nước Nhật không kéo nhau lên mà thay vì lôi nhau xuống trong đố kị, ích kỉ thì giờ nước Nhật đã ra sao? Đi học, tôi luôn được khen rất nhiều. Tôi hiểu, thầy cô không khen cho vui. Nhưng các mức khen chung dành cho sinh viên thường là khá và tốt.
    Đi học hơn 2 tháng, chỉ có 3 lần tôi đặc biệt được khen là xuất sắc. 2 bài viết luận và 1 bài thuyết trình ngắn. Và với tần suất 2 ngày 1 bài kiểm tra. Tôi đã rình điểm 100/100 nhưng vẫn chưa thể. Một bài kiểm tra 20 phút với 2 mặt giấy A4 kín đặc chữ. Trong khi các bạn Trung Quốc, Đài Loan đã luôn đọc hiểu nhanh gấp đôi khả năng nhận biết mặt chữ của tôi. Nhưng điểm số luôn là 96,97,98. Vì tôi luôn có chỗ thiếu sót hoặc nhầm lẫn để bị trừ. Chẳng hạn như hôm nay, sau 8km đạp xe hộc tốc giữa mưa cho kịp giờ. Tôi vừa ngồi xuống ghế và 3 giây sau là bài kiểm tra ở trước mặt. Thở một hơi dài, uống 1 ngụm nước và lao vào chiến đấu. 1 điểm bị trừ là do tôi thiếu 1 dấu nét 1mm. Chỉ thế thôi. Nhỉnh hơn dấu chấm một chút. Và mất 1 điểm. Tôi nhận ra, người Nhật có thể luôn cổ vũ, nhưng khi đánh giá kết quả luôn nghiêm khắc hết mức. Trong công việc, hẳn cũng vậy. Đấy là lý do nhiều người bị căng thẳng. Họ không sợ gì thiệt thòi về phía họ, họ sợ phụ sự động viên đã được cho.
     Tôi nghĩ mình không cần rình điểm 100 nữa. Vì còn trẻ mà, sai để nhớ chỗ sai. Và nhớ luôn cả cách sửa lại cho đúng. Còn điểm số, luôn là nhất thời thôi. Mà ai tự hào mãi mãi về những thứ nhất thời được.
Một bài viết khác, tôi sẽ kể lý do vì sao mà giờ tôi thấy đi học nhẹ nhàng như đi chơi vậy. Và 
rất muốn đi học. Tôi không biết nước Nhật của người khác như thế nào. Nước Nhật mà tôi biết là một thiên đường giải trí. Và trường học đã chèn những giờ học ngoại khoá và các hoạt động thú vị đến thế nào mà 10 giờ tối mỗi ngày sinh viên vẫn ở trường đông vui như party vậy:)
Hôm nay viết dài đến đây thôi.
   À, vì nhận được rất nhiều điều tích cực xung quanh, nên mỗi ngày đạp xe đi học, những lúc ngẩng đầu lên cao. Tôi luôn thấy một bầu trời xanh trong hy vọng. Bởi vì đúng như thầy cô ở trường Đại học bây giờ tôi học và ở trường Đại học năm sau nghiên cứu sinh thạc sỹ đã kỳ vọng. Họ muốn dù bây giờ có rất khó khăn, có nghiêm khắc. Nhưng qua được giai đoạn vất vả này, tôi đã được đào tạo một cách dốc hết nhiệt huyết nhất để trở thành một người sẽ có ích đối với nước Nhật.
Nói như Giáo sư sẽ hướng dẫn đề tài nghiên cứu sinh chuyên ngành ngôn ngữ của tôi: “Tôi rất thích ước mơ của em. Tôi sẽ góp phần giúp em thực hiện điều đó.”
Giá mà có nhiều được gọi là “người lái đò” ở Việt Nam thay vì trách chở bao nhiêu chuyến qua sông không thấy ai quay lại. Có thể tự hào nghề nghiệp mà nói rằng: “Tôi sẽ đưa em đi một quãng trên đường đến ước mơ mà em muốn thực hiện.”
Đầu tư niềm tin cho một thế hệ sẽ trưởng thành. Là nhận lại nhiều hơn những gì tốt lành có thể tưởng tượng.

 Nguồn : bài viết của bạn Lê Nguyễn Nhật Linh

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

liên từ và giới từ

I/ Chức năng của liên từ .
- Liên từ có chức năng liên kết câu.
 - Chúng ta không chỉ đối thoại bằng các câu ngắn trong cuộc sống hằng ngày mà còn thường xuyên sử dụng các câu dài. Để tạo thành các câu ghép và phức như vậy những câu đơn ngắn , ta cần dùng liên từ.
 II/ Vị trí của liên từ trong câu
  - S1 +V1 +O1 + liên từ +S2 +V2 +O2
 - S+ V +O +Noun / Noun phrase 
 - Liên từ + S1 +V1 +O1,S2 +V2 +O2
 -Liên từ +Noun/Noun phrase , S +V +O
III/ Các loại liên từ cơ bản
 - Diễn tả thời gian : When , While, Since, Because of, After , Once(ngay khi).
 -Diễn tả lý do : Because, Since, Because of, Due to ,According to.
 -Diễn tả sự nhượng bộ : Although, though, Despite, inspite of.
-Diễn tả điều kiện : If , Unless Example :
    +) According to the survey, many college students want to study aboard.
          (Theo như khảo sát, nhiều sinh viên đại học muốn đi du học )
   +) He was not able to finish the report because of the problem with his computer.
         ( Anh ấy không thể hoàn thành bản báo cáo vì máy tính anh ấy bị hỏng.)

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Bẫy trong TOEIC

Dạng đúng(correct)
Dạng sai(incorrect)

Access: truy cập

Access to
Accompany:đi cùng ,hộ tống

Accompany with
Approach:tiền tới , lại gần

Approach to

Approve: phê chuẩn cho cái j

Approve for
Disclose: tiết lộ về

Disclose about

Discuss: thảo luận về

Discuss about
Express: bày tỏ , thể hiện về

Express about
Join : tham gia , gia nhập

Join into
Mention: đề cập về

Mention about
Require: yêu cầu, đòi hỏi

Require to
Resemble: giống với, tương tự với

Resemble with
Investigate: điều tra

Investigate into
Regret: hối hận , hối tiếc cho

Regret for

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Các DANH TỪ KHÔNG ĐẾM ĐƯỢC thường hay xuất hiện trong đề thi TOEIC

1/ Employment       (n):Sự thuê , sự tuyển dụng.
2/ Employ                (v) Thuê,  tuyển dụng.
3/Employee             (n):Nhân viên (Người được thuê);
4/Employer              (n):Ông chủ (người thuê );
5/Advertising          (n) :Sự quảng cáo, việc quảng cáo;
6/Advertisement     (n đếm được): Bài quảng cáo , mẩu quảng cáo;
7/ Equipment           (n ko đếm được):Trang thiết bị;
8/Information          (n) :Thông tin;
9/ Pollution              (n); sự ô nhiễm;
10/ Pollute               (v): Gây ô nhiễm ;
11/Pollutant            (n) : Chất gây ô nhiễm ;
12/ Traffic              (n) : Giao thông ;
13/ Advice              (n): Lời khuyên;
14/ Furniture           (n): Đồ đạc trong gia đình chỉ chung;
15/ Homework        (n không đếm được): Bài tập về nhà ;
     Much homework: nhiều bài tập về nhà;
16/Money               (n không đếm được): Tiền bạc;
17/ Knowledge        (n) tri thức;
18/ Merchandise      (n):Hàng hóa;
19 Stationery             (n không đếm được) đồ dùng văn phòng;

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Lấy lại niềm tin




         Người ta ko hiểu đk lý do tại sao một số người thức khuya dậy sớm, nõ lực mỗi ngày , thật khó để giải thích nó giống như  tình yêu : khi bạn yêu say đắp mộtt ai đó thì cho dù người khác nói thế nào đi chăng nữa thì bạn vẫn yêu đắm say, khí thế đối đầu thử thách những bài học từ thất bại những lần vượt qua đau đớn phá vỡ giới hạn. Cái cảm giác chiến thắng đó là thứ hạnh phúc đầy mê hoặc,  một số người nói rằng tại sao phải làm như vậy , chết đi cũng không mang theo đk , nhưng khi chết đi ta ko có ý định mang theo nó mà ta sẽ để lại cho con cháu , và những thế hệ sau này kế thừa và phát huy lên những đẳng cấp mới , mỗi người chúng ta đề có điều j trông đợi xứng đáng để nỗ lực ,những xung quanh bạn không thấy những j tuyệt vời mà bạn nhìn thấy nhưng không có nghĩa là bạn sẽ dừng lại , kết thúc tại nơi ấy, ko có nghĩa rằng bạn không có thể vươn lên , ao nhỏ ko nuôi đk cá lớn đại dương mênh mông là nơi ta thuộc về , hãy nhìn vào gương và hỏi bạn muốn điều đó như thế nào, bạn có dám hi sinh để đạt đk nó, bạn có bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu để tập trung cho ước mơ : vì con đường bạn chọn khác biệt họ sẽ cười nhạo bạn và chỉ trích họ sẽ cho rằng bạn ảo tưởng sức mạnh nhưng sự thật là ước mơ của bạn quá lớn , lớn tới mức mà họ phải khiếp sợ , khi bạn đã vô cùng khát  khao thì mọi thứ khác  ko còn quan trọng nữa một lần nữa hãy hỏi bản thân bạn có đang làm điều mình muốn hay chỉ theo ý của người khác.bạn có nhớ ước mơ của mình hồi nhỏ không, có phải bạn thay đổi thế giới , có phải bạn muốn chạm tới những vì sao, có thể khi ấy bầu trời là giới hạn những bạn đã từng muốn bay lên và rồi khi lớn lên khó khăn thử thách của cuộc sống khiến nó chìm vào dĩ vãng. Những ước mơ đó vẫn còn bên trong bạn chờ bạn đánh thức, chờ bạn nhận ra rằng bạn có thể kiến tạo bầu trời đầy ý nghĩa  hiểu ước mơ của bạn là j một trong những điều hạnh phúc của đời người là cống hiến cho những j mình đam mê, và chúng ta cần có can đảm để chọn niềm hạnh phúc ấy, đừng tìm kiếm đâu xa tất cả đã có sẵn trong tâm hồn bạn. bên trong bạn là những ngọn lửa đam mê , lửa khát vọng nó sẽ bùng lên sáng chói khi bạn nỗ lực cho ước mơ bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ , bạn sẽ tin tưởng mình có thể vượt qua khó khăn sẵn sàng đối đầu với thử thách mà không hề sợ hãi , hãy tin rằng mình có thể đạt được những thành tựu ko tưởng đó chính là lúc hành trình vĩ đại bắt đầu ,và bạn sinh ra để làm những điều vĩ đại bạn sẽ làm j thay đổi vận mệnh của chính mình bạn luôn đặc biệt bạn là duy nhất hãy cống hiến theo cách riêng của mình. May mắn và phép màu sẽ xảy ra khi bạn hành động , đừng chần chừ , đừng đầu hàng hay bỏ cuộc có thể bạn chưa chạm tới đích nhưng ta đã đến gần hơn ngày hôm qua hãy theo đuổi ước mơ của bạn rồi bạn sẽ đến nơi mà bạn muốn. hãy bắt đầu bằng những niềm tin, niềm tin lớn, khát vọng lớn , hành động là vô hạn để sống cùng ước mơ của bạn , kiên định nỗ lực , và hãy nhớ rằng con người với khát vọng luôn bùng cháy .Bất khả thi không tồn tại .Bạn có thể thực hiện được ước mơ của mình .



Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Bão từ những nguy hiểm từ trên trời rơi xuống

Theo Viện Vật lý Địa Cầu cho biết năm 2008 là năm yên bình nhất trong khoảng 10 năm trở lại đây khi có khoảng 20 cơn bão từ có cường độ nhẹ ảnh hưởng đến Việt Nam. Bão từ là hiện tượng kỳ thú và đặc biệt của vũ trụ, nhưng đây cũng là tin đáng quan tâm của những bệnh nhân tim mạch. Các cơ quan dầu khí, điện lực... để có biện pháp phòng tránh và giảm thiểu thiệt hại do nó gây nên.
Hoạt động của bão từ
Đôi khi nhiều người cảm thấy mệt mỏi, khó thở, những người bệnh tim mạch thường có cảm giác bệnh nặng hơn, không khí ngột ngạt, số tai nạn giao thông tăng lên bất ngờ, hệ thống điện bị phá huỷ, thông số từ vệ tinh không còn chính xác... tất cả những nguyên nhân trên đều do một kẻ giấu mặt gây ra, đó chính là Bão từ.

Bão từ là sự rối loạn từ trường trái đất trong một khoảng thời gian ngắn. Hiện tượng này xảy ra khi có vụ nổ lớn trên mặt trời tạo ra những đợt sóng lớn đập thẳng vào từ trường của trái đất, thường là sau 24 tiếng đến 36 tiếng sau vụ nổ.
Những đợt sóng này gây áp lực lên quyển từ sẽ tăng hay giảm phụ thuộc vào hoạt động của mặt trời. Thông thường bão từ kéo dài từ 24 đến 48 giờ, nhưng một vài cơn bão có thể kéo dài trong nhiều ngày.
Người ta theo dõi mặt trời cùng những đám lửa bùng nổ trong vũ trụ để tính cường độ ảnh hưởng nhiều nhất của bão từ.
Trên thế giới có hai vùng chịu ảnh hưởng nhiều nhất của bão từ là vùng cực quang và vùng xích đạo, có khi những trận bão từ mạnh nhất tại Việt Nam diễn ra vào năm 1989 với cường độ cao nhất lên tới 660 nT.
Từ đầu năm đến nay thế giới cũng xảy ra một vài trận bão từ nhưng ở cường độ nhỏ. Thông thường chu kỳ hoạt động của bão từ là 11 năm.
Vào năm 2001 là năm có những trận bão từ nhiều nhất với cường độ mạnh nhất, dự kiến vào năm 2012, nước ta sẽ phải hứng chịu khoảng gần 50 trận bão từ, với mỗi tháng có khoảng 3 đến 4 trận bão từ có cường độ mạnh.
Những nguy hại
Bão từ là hiện tượng diễn biến của thiên nhiên, có ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của con người cũng như của trái đất.
Sóng mặt trời tạo ra những hạt năng lượng rất cao khiến con người có khả năng bị nhiễm xạ, gây ung thư và biến đổi nhiễm sắc thể.
Không khí và khí quyển giúp bảo vệ những người ở dưới trái đất tránh được nguồn bức xạ này, nhưng với những nhà du hành làm việc trên vũ trụ thì không thể tránh được.
Cơn bão từ vào tháng 10 năm 1989 khiến các nhà du hành làm việc trên trạm vũ trụ Hoà Bình của Liên Xô nhiễm bằng lượng phóng xạ nhiễm khi sống cả 1 năm dài trên vũ trụ.
Bão từ cũng có tác động lớn đối với sức khoẻ con người, đặc biệt là đối với tim mạch và hệ thần kinh.
Theo một nghiên cứu cho thấy khi bão từ xỷ ra số người chết vì bệnh tim mạch tăng hơn 30%. Nguyên nhân là do bão từ đã gây ra một dòng điện cao quay xung quanh và làm biến đổi từ trường trái đất.
Sự biến đổi đột ngột này tác động mạnh đến cơ thể con người, đặc biệt là những người mẫn cảm. Không chỉ ảnh hưởng đến sức khoẻ của con người, bão từ còn ảnh hưởng nặng nề tới hệ thống thông tin liên lạc. Dưới ảnh hưởng của từ trường sóng radio bị nhiễu, lệch hướng hay bị phản hồi ngược lại.
Hệ thống dò tìm và cảnh báo sớm của quân đội bị cũng gặp trục trặc khi rada tầm xa liên tục đưa ra cảnh báo sai. Đường điện thoại di động lẫn cố định bị nhiễu hay mất sóng. Hệ thống dẫn đường như GPS, LORAN hay OMEGA cũng không tránh khỏi ảnh hưởng của bão từ.
Máy bay và tàu thuỷ thường sử dụng sóng ở tần số thấp để định vị. Trong suốy thời gian xảy ra bão từ vị trí được xác định có khi sai đến hàng dặm, gây nên những vụ tai nạn đáng tiếc.
Với vệ tinh viễn thông, kể cả vệ tinh Vinasat 1 của Việt Nam mới được phóng lên, bão từ cũng hạn chế khả năng truyền thông tin, mất tín hiệu đường truyền.
Các nhà địa chất học chỉ có thể xác định được cấu trúc đá ngầm dưới lòng đất, dựa vào đó để tìm ra các mỏ quý khi và chỉ khi từ trường trái đất ổn định.
Sự dao động của từ trường ảnh hưởng lớn tới việc khai thác dầu khi đồng hồ đo dòng chảy bị sai lệch thông tin, và tỷ lệ hao mòn của đường ống tăng đáng kể. Nếu không chú ý để cân bằng lại các chỉ số trong lúc xảy ra bão từ, tai nạn rất dễ xảy ra.
Ngoài ra bão từ cũng ảnh hưởng lớn tới hệ thống điện. Mỗi khi bão từ xảy ra các nhà máy sản xuất điện thường gặp nhiều trục trặc lớn, gây nên sự tê liệt của hệ thống điện. Điển hình nhất là cơn bão từ vào ngày 13 tháng 3 năm 1989 đã làm tê liệt hệ thống điện ở Quebec, Canada và một phần nước Mỹ.
Theo thống kê của Viện vật lý địa cầu, tại Việt Nam, năm xảy ra nhiều trận bão từ nhất là 1989 với 44 trận, năm ít trận bão từ nhất là 1986 với 17 trận. Năm 2000 có khoảng 40 trận, 2004 có 27 trận, năm 2006 có 15 trận 

Tình cha con


Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. Tèo không biết chữ, bù lại nó có khuôn mặt thông minh và cái mồm rao báo dẻo quẹo. Chỉ cần lão đại lý phát hành báo đọc hộ mấy cái đầu đề bài báo là Tèo hiểu ý cần phải rao như thế nào để cho người ta chú ý mua nhiều. Hôm nay là ngày phát hành báo "Công An" cần đến sớm. Hôm nay Tèo dậy sớm đến chỗ đại lý nhận báo còn có một nguyên nhân nữa.Tèo đã tích gần đủ tiền mua cho Ba nó một cái quần dài. Có lần Ba của Tèo nói với nó: "Từ ngày ở bộ đội trở về, chưa bao giờ Ba được mặc một chiếc quần mới.". Nghe Ba nói vậy, Tèo thương Ba lắm. Má bị bạo bệnh, không có tiền chữa, mất sớm. Ba cứ ở vậy một mình nuôi hai anh em Tèo. Ba đã làm bao nhiêu nghề, hết đạp xe thồ đến bốc vác thuê, cuộc sống vẫn khổ. Nhất là từ hồi thằng Tý bị phát hiện có bệnh tim bẩm sinh, bệnh nó ngày một nặng mà không có tiền cứu chữa, cuộc sống của cả nhà càng cùng cực. Nghe có người hàng xóm nói: "Chỉ có nghề đãi vàng là đỡ, nếu không may trúng thì sẽ đổi đời." Ba của Tèo nghe theo với hy vọng đãi được vàng, có tiền chữa bệnh cho thằng Tý. Ba đã đi hơn một tháng, hẹn cuối tháng này sẽ về. Hôm Ba chuẩn bị đi đãi vàng, thằng Tý đang nằm trên giường thở khò khè, cố gượng dậy nắm lấy tay Ba, nói ngắt quãng: "Ba đi giữ sức khoẻ... nghe Ba. Ba về với con". Ba gật đầu, xoa đầu nó: "Ba sẽ về với các con. Con ở nhà phải nghe lời anh Tèo. Con ngoan, Ba sẽ mua thịt gà về cho mà ăn. Nhất định lần này Ba sẽ mua, chứ không thất hứa như mấy lần trước." Thằng Tý nghe Ba nói vậy nét mặt của nó đang có vẻ mệt cũng cố nở một nụ cười. Trước khi đi đãi vàng, Ba dặn hai anh em: "Ở nhà các con phải ngoan, Tèo nhớ chăm sóc em chu đáo, đừng có làm điều gì xấu để người ta chửi." Tèo nhìn Ba, gật đầu. Đồ đạc Ba mang theo chẳng có gì, ngoài chiếc ba lô cũ, lép kẹp, nhàu nhĩ. Chiếc ba lô đó Ba có từ hồi trong quân ngũ. Ba mặc trên người một bộ quần áo bộ đội bạc màu, chiếc quần có hai miếng vải tím vá đằng sau... Sau khi để lại chiếc bánh mỳ cho em, Tèo chạy đến đại lý nhận báo để bán. Đại lý phát hành báo nằm ở góc ngã tư lớn của thành phố. Lão đại lý phát hành báo béo trục, béo tròn đang ôm một chồng báo "Công An " phân phát cho từng đứa bán báo dạo. Trong những đứa bán báo dạo, lão thích nhất thằng Tèo. Nó là thằng nhanh nhẹn, bán báo nhanh hết, chẳng bao giờ ăn gian của lão một xu. Với những tờ báo bán chạy, bao giờ lão cũng dành cho Tèo phần nhiều hơn so với mấy thằng bán báo dạo khác. Vừa thấy bóng Tèo chạy đến, lão đã vẫy tay: - Ê, Tèo! Phần báo Công An của mày đây, cầm lấy! Ưu tiên cho mày đấy nghe! Nhận phần báo của lão đại lý đưa, thằng Tèo nói sung sướng: - Dạ! Con cảm ơn bác. Hôm nay báo "Công An " có tin gì thật hay bác chỉ cho con để con rao bán. Lão đại lý phát hành báo giở từng trang báo Công An còn thơm mùi mực in chỉ cho Tèo thấy: "Đây là tin quỹ huy động vốn bất động sản bị vỡ...rồi có tin ...". Lão lật sang trang khác, lấy tay chỉ một cột báo: "Có một lão già gần bảy mươi tuổi còn đi lấy một con bé mười lăm tuổi, bị con bé này giật tiền...". Lão lại chỉ vào một tin đăng ở góc trang báo, cười hề hề: "Tin này mới giật gân, nhà nước không cần xử, ở một làng có chín người đã đánh chết một thằng ăn cắp. Thằng ăn cắp không biết tên, kẻ gây chết người chưa bắt được... mày cứ rao những tin này thật to lên, báo bán chạy phải biết.". Thằng Tèo cũng chỉ cần nghe thế thôi, nó đang sốt ruột, nhìn mặt trời lên cao, dòng người, xe cộ đi lại trên đường. Nó không nhanh chân, đến bến xe, quán cà phê... mấy thằng báo báo dạo kia chiếm mất chỗ thì chiều nay không đủ tiền mua cho ba chiếc quần dài, mà Ba sắp về. Chẳng cần lão đại lý đọc thêm tin nào nữa, nội dung mấy bài báo như thế là đủ để rao rồi! Tèo đếm vội, đếm vàng số lượng báo Công An được nhận rồi ôm cả chồng báo, nó chạy biến. Khu vực đầu tiên Tèo đến là nhà đợi của bến xe liên tỉnh. Teo ôm chồng báo Công An len lỏi vào giữa hai hàng ghế khách đang ngồi, miệng nó liếng thoắng "Mời bà con xem tin các vụ án mới đây! Một ông già gần bảy mươi tuổi lấy một cô bé mười lăm tuổi, bị cô bé này giật tiền đây! Báo còn đăng một vụ án mới nhất đây! Chín người trong một làng đã đánh chết đích đáng một thằng ăn cắp đây!". Nghe tiếng rao của Tèo, nhiều người khách đang ngồi đợi mua vé, bỏ tiền ra mua báo cho nó. Cứ tiếng rao đó, chỗ nào đông người là Tèo lao vào, chồng báo cứ thế vơi nhanh. Điều ấy làm cho Tèo khoái chí, càng hăng bán báo. Nó nhảy lên chiếc xe ô tô sắp xuất bến, cầm tờ báo Công An trong tay huơ huơ, giơ lên cao, rao to: - Mời bà con, hành khách mua báo " Công An " mới phát hành sáng nay đây! Báo đăng một tin rất hay, chín người trong làng cảnh giác đập chết một thằng ăn cắp! Thằng ăn cắp chết ngay... Bà con mua báo đi để nâng cao cảnh giác...đề phòng mấy thằng ăn cắp... Nhiều người khách trên xe, thấy khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của thằng bé mà thương hại mua báo cho nó. Ra khỏi chiếc xe khách, nét mặt thằng Tèo hoan hỉ, nhất định ngày hôm nay sẽ mua đựơc cho Ba chiếc quần dài. Nghĩ như vậy, nó như quên mệt nhọc, tung tẩy đôi chân chạy dọc mấy con phố lớn, tiếp tục rao báo. Đến gần trưa Tèo bán gần hết số báo Công An đã có. Vào một chỗ vắng, nó lấy ra một cái túi nhỏ được khâu cẩn thận phía trong nẹp quần để kiểm tra lại số tiền tiết kiệm.Trong túi đựng những đồng tiền được Tèo gấp phẳng phiu, nó đếm kỹ từng đồng một: "Hai nghìn... năm nghìn....mười lăm nghìn...hai lăm nghìn... Ba chục nghìn...bốn chục nghìn...". Đây nữa, Tèo lấy tờ năm nghìn. Tiền hoa hồng bán báo ngày hôm nay gộp vào, được bốn mươi lăm nghìn đồng. Bốn mươi lăm ngàn đồng, đủ tiền mua cho Ba của Tèo chiếc quần dài. Một tay Tèo cầm mấy tờ báo Công An chưa bán hết, ôm nó vào ngực. Còn tay kia Tèo nắm khư khư mớ tiền đẫm mồ hôi, nó đi vào chợ, đến quầy bán quần áo may sẵn. Tèo đã để ý và hỏi giá chiếc quần dài của người lớn ở quầy này từ mấy hôm trước. Nó đến trước bà bán hàng đang ngồi lim dim mắt, nói với giọng hơi run run: - Thưa dì! Di bán cho con chiếc quần kia! Nghe tiếng của Tèo, bà bán hàng giật mình, choàng tỉnh : - Con mua chiếc quần nào? - Dạ! Cái kia – Tèo đặt mấy tờ báo Công An xuống quầy vải, lấy tay chỉ. Bà ta nhìn Tèo với ánh mắt nghi ngại: - Sao con lại mua quần người lớn? Mà con... có tiền không ? Tèo phải vội giải thích: - Con mua quần cho Ba của con. Còn tiền đây !- Tèo giơ nắm tiền đang cầm, nói có vẻ tự hào – Tiền con bán báo đấy! Bà bán quần áo gật đầu, nhìn Tèo với ánh mắt thương cảm, hiểu ra vấn đề : - Dì hiểu rồi, con tiết kiệm tiền để mua quần cho Ba. Nhưng những chiếc quần loại đó là hơi đắt đấy con ạ! Năm mươi lăm ngàn đồng, một chiếc. Nghe bà bán quần áo nói vậy, nét mặt thằng Tèo thẫn thờ, ánh mắt dại đi. Nó nói lắp bắp: - Sao hôm kia con hỏi dì chiếc quần này... dì nói chỉ có bốn mươi lăm ngàn đồng, một chiếc. Con để sẵn bốn mươi lăm ngàn đồng đây. Bà bán quần áo lắc đầu, nói ngán ngẩm: - Dì có thích lên giá đâu, nhưng con xem, bây giờ cái gì cũng tăng giá cả. Họ bỏ sỉ cho dì giá cao lắm, dì bán giá cũ là lỗ vốn ... Thằng Tèo buồn bã, nó lấy mấy tờ báo định quay ra, bỏ ý định mua chiếc quần dài cho Ba, chờ mấy hôm nữa vậy. Nhìn ánh mắt nhất là dáng đi thất thểu, chán nản của thằng bé làm cho bà bán quần áo động lòng. Bà gọi giật lại: - Thôi, con lại đây dì bán cho, nhưng với điều kiện... - Bà ta nhìn Tèo cười – Con cho dì một tờ báo Công An. Thằng Tèo nghe vậy, nét mặt tươi tỉnh lại, đồng ý liền. Nó rút vội một tờ báo Công An và đưa tờ báo ấy cùng nắm tiền tiết kiệm cho bà bán quần áo. Bà bán quần áo nhận báo và tiền của Tèo, nói có vẻ ưng ý: - Để dì rút thêm mấy chiếc quần cùng loại nữa cho con chọn, để ba con về còn khen con... Đối với Tèo, ngày hôm nay là ngày vui nhất, Ba nó vể sẽ có một chiếc quần mới để mặc. Chiếc quần ấy là công sức của nó bỏ ra suốt cả tháng nay. Cầm chiếc quần trên tay, chắc Ba của nó sẽ rất vui. Tèo cố gắng chọn chiếc quần thật bền để Ba mặc đi làm, lâu rách. Chọn hàng, Tèo vẫn nghe giọng đọc báo đều đều của bà bán quần áo. Bà ta đọc một tin cho bà ngồi bên cạnh cùng nghe: - ...Như thế là tội ác! Tại thôn Mỹ Thanh, xã Thanh Minh, Huyện Phước Hiệp, một vùng núi phía bắc của tỉnh Nam An xảy ra một vụ án đánh chết người rất thương tâm. Nhân đêm tối, một người đàn ông vào thôn Mỹ Thanh để ăn cắp gà. Đây là một thôn có rất đông dân di cư tự do đến, trình độ văn hoá thấp. Bắt được người ăn cắp gà, đúng lý đây chỉ là việc nhỏ, xử lý hành chính thì ngược lại những người trong thôn Mỹ Thanh lại tự giải quyết việc này bằng một hành động dã man, đáng lên án. Họ đánh kẻ ăn trộm gà bằng gậy gộc, đập nát mặt người này đến độ không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Chín kẻ cầm đầu vụ này hiện đang bỏ trốn trong rừng, bị bộ đội biên phòng truy nã. Theo mấy người chứng kiến việc này thuật lại, trước khi tắt thở, kẻ ăn trộm con gà chỉ nói được mấy câu: "...Tôi đi đãi vàng...không có ...con tôi thèm thịt gà...tôi hứa...tôi lấy...mong các ông ,bà tha cho ...tôi chết...nhắn thằng ..." . Việc làm của những người ở thôn Mỹ Thanh thực sự là một tội ác, cần nghiêm trị. Ghi chú : Do nạn nhân bị đánh nát mặt, chúng tôi không chụp được ảnh. Nạn nhân mặc một chiếc quần bộ đội đã bạc mầu có vá hai miếng vải tím đằng sau. Trên cánh tay phải có xăm chữ LIÊN và hàng chữ "ngày 27 tháng 8 ". Vậy ai là thân nhân của người bị nạn đến phòng công an huyện Phước Hiệp để làm việc." Nghe đến chữ cuối cùng của bản tin bà bán quần áo đọc, mắt thằng Tèo hoa đi, chân của nó đứng không vững nữa. Đúng là Ba của nó rồi! Ba của Tèo trước khi đi đãi vàng đã mặc một chiếc quần như thế. "LIÊN" là tên của mẹ, ngày "27 tháng 8" là ngày mất của mẹ, Ba xăm vào cánh tay phải để nhớ. Trời ơi! Suốt từ sáng đến giờ nó cứ rao cái chết của Ba, mà không hề hay biết! Ba chết rồi, Tý ơi ... Ba chết rồi ... Thằng Tèo bỏ chiếc quần định mua, chẳng cần lấy lại tiền, cứ thế nó cắm đầu, cắm cổ chạy. Vừa chạy, nó vừa khóc nức nở ... Thấy thằng bé tự nhiên bỏ lại chiếc quần định mua, bỏ cả tiền, chạy như bị ma đuổi, bà bán quần áo ngạc nhiên gọi với theo: - Này! Sao con không mang chiếc quần về cho Ba? Chạy đi đâu thế! Tèo như không nghe thấy gì, nó vẫn chạy. Bóng Tèo mất hút trong lớp bụi đường mù mịt.
p/s  tôi nghẹn đắng họng khi đọc hết câu chuyện , họ đã giết chết, dập tắt hi vọng của 2 cha con , câu chuyện có kết cục buồn quá .