Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Câu chuyện thứ 1:
t

Cô gái và chàng trai là một đôi thanh mai trúc mã. Một ngày, chàng trai dẫn cô gái đi dạo phố. Khi đi qua một cửa hàng nữ trang, cô gái cứ chăm chú nhìn vào sợi dây chuyền hình trái tim trong tủ kính. Cô thầm nghĩ: “Cổ mình trắng như thế này mà đeo sợi dây chuyền này vào thì thật là đẹp.” Chàng trai thấy ánh mắt cô lưu luyến không muốn rời như thế, liền tìm ví của mình, nhưng…  Mặt chàng trai đỏ lên, kéo cô gái rời cửa hàng.
Vài tháng sau, sinh nhật 20 tuổi của cô gái đã đến. Trong bữa tiệc sinh nhật của cô, chàng trai đã uống rất nhiều mới dũng cảm cầm món quà sinh nhật đến tặng cô, đó chính là sợi dây chuyền hình trái tim mà cô ao ước lâu nay. Cô vui mừng hôn lên má chàng trai trước sự chứng kiến của mọi người. Qua hồi lâu, chàng trai mới đỏ mặt, vò vò tay, ấp úng nói: “Nhưng mà, đây, sợi dây chuyền này là ……bằng đồng.”
Giọng nói của chàng trai rất nhỏ nhưng vẫn đủ để cả hội trường nghe thấy.  Mặt cô đột nhiên căng ra đỏ ửng, liền cầm sợi dậy chuyền chuẩn bị đeo lên cổ trắng nõn nà của cô vò lại đút vào túi quần. “Nào, uống đi!” Cô phá tan sự im lặng, từ lúc ấy đến khi bữa tiệc kết thúc, cô không nhìn chàng trai lấy một lần.
Không lâu sau, có một người đàn ông bước vào cuộc đời của cô. Anh ta nói, anh ta cái gì cũng không có, chỉ có tiền. Lúc ấy, anh ta đeo lên cổ cô một sợi dây chuyền sáng lấp lánh,  có lẽ anh ta đã nắm bắt được tâm lí *đua đòi* của cô. Và rồi, 2 người rất nhanh đến sống cùng nhau.
Anh ta chiều chuộng phục tùng cô hết mực, cô thầm mừng với sự lựa chọn của mình. Với cô, đó thật sự  là những ngày hạnh phúc. Thế mà hạnh phúc không bao lâu, lúc cô mang bầu, anh ta đã có người phụ nữ khác mà mất tích. Chủ nhà cứ lần nữa đến thúc tiền nhà, cô đành mang tất cả nữ trang của mình đến hiệu cầm đồ.
Ông chủ chớp mắt nhìn cô nói: “Cô mang toàn nữ trang mạ vàng đến đây làm gì?”. Cô gái sững người, đưa ra một sợi sáng nhất, cạo cạo sợi dây chuyền. Ông chủ rút ra sợi dây cuối cùng trong đám nữ trang và nói: “Đây mới là  sợi dây chuyền thật, mới có giá trị. Cô gái vừa nhìn, đây chẳng phải là sợi dây chuyền giả mà chàng trai tặng cô sao
Ông chủ cầm sợi dây chuyền hình trái tim lên hỏi: “Này, cô định lấy giá bao nhiêu?”
Cô gái đột nhiên giật lại sợi dây rồi quay đi…
Câu chuyện thứ 2:
3-cau-chuyen-tinh-yeu-dang-suy-ngam

Thời gian đó, cô gái và chàng trai đang yêu nhau. Mỗi lần gọi điện, 2 người thường nói chuyện rất lâu. Sau cùng, luôn luôn là cô gái nói tạm biệt trước, chàng trai đã dần cảm nhận được sự hụt hẫng, lưu luyến sau khi gác điện thoại.
Sau đó, 2 người chia tay. Cô gái nhanh chóng có bạn trai mới_đẹp trai, hào phóng. Cô gái thấy mãn nguyện, cũng rất hài lòng. Sau đó, cô dần cảm thấy, giữa 2 người bọn họ hình như thiếu cái gì đó, Cảm giác này cứ làm cô thấy lạc lõng. Nó là gì?Cô thật không hiểu. Chỉ là 2 người khi kết thúc cuộc trò chuyện, cô gái luôn thấy lời “tạm biệt” của cô mới nói được một nửa thì đã nghe tiếng tắt phụt của đầu dây bên kia rồi. Mỗi lần như thế, cô thấy âm thanh chói tai trong không gian này như đông lại thành nước, chạy vào màng nhĩ của mình. Cô cảm thấy người bạn trai mới như một con diều giấy, tự mình không có sức thì sẽ là vô vọng.
Một ngày, 2 người cãi nhau rất lớn. Bạn trai không bình tĩnh đã quay lưng đi. Cô gái không khóc, nghĩ rằng đây là cách tốt nhất cho cả hai. Một ngày, cô lại nhớ chàng trai đầu tiên, trong lòng lại thấy xao động: chàng trai  mà luôn đợi cô nói hết câu “tạm biệt”. Cảm giác này khiến cô cầm điện thoại lên, giọng nói vẫn ấm áp như trước, cô xao động đến kì lạ. Nhưng rồi cô nghẹn lại, vội vàng nói “tạm biệt”…
Cô gái không nhận cuộc gọi lại, cảm giác không tên này khiến cô bần thần. Không biết sau bao lâu, giọng nói của chàng trai dội lại, “Tại sao anh  không cúp máy trước?” Giọng cô ấm úng. “Sao lại luôn để e cúp máy trước” Quen rồi. Chàng trai bình tĩnh nói: “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm. Nhưng người cúp máy sau lại luôn có cái gì đó tiếc nuối và lạc lõng. Cô gái run rẩy. “Vì thế, thà rằng những cảm giác lạc lõng ấy lưu lại trong anh, chỉ cần em vui là được rồi.”
Cô gái rốt cục dằn lòng không kìm được nước mắt rồi, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống nhạt nhòa, cùng  những kí ức về tình yêu của 2 người ùa về trong cô. Cuối cùng cô đã hiểu, không ai đủ nhẫn lại nghe cô nói hết câu cuối cùng, không ai có thể lặng lẽ chăm lo cho cô suốt đời, đó chỉ có thể là tình yêu.
Thì ra tình yêu có lúc chỉ đơn giản như thế, một sự đợi chờ, đủ để giải thích tất cả. …
Câu chuyện thứ 3:
3-cau-chuyen-tinh-yeu-dang-suy-ngam
Anh là một người câm, tuy có thể nghe hiểu lời nói của người khác, nhưng lại không thể nói ra suy nghĩ, cảm xúc của chính mình. Cô là hàng xóm của anh, cùng bà ngoại cô nương tự vào nhau mà sống. Cô cứ gọi anh là  “anh trai”. Anh thật sự giống một người anh trai, đưa cô đi học, chơi đùa cùng cô, mỉm cười lắng nghe cô ríu rít kể chuyện. Anh chỉ dùng tay ra hiệu nói chuyện với cô, nhưng cô cũng có thể hiểu được anh qua ánh mắt ấy. Khi anh nhìn vào mắt cô, cô biết anh yêu cô nhiều thế nào.
Sau đó, cô cũng đỗ vào đại học trong niềm vui hạnh phúc lớn lao, rồi cô cũng tốt nghiệp, ra trường và bắt đầu đi làm. Lúc này, cô quyết định nói với anh: “Anh, e muốn lấy anh”  Anh sững sờ, dường như muốn chạy trốn như một con thỏ, lại còn không dám nhìn cô, bất luận cô van nài thế nào. Cô nói: “Anh cho rằng em đồng cảm với anh sao?, muốn báo đáp anh sao?Không đâu, 12 tuổi em đã yêu anh rồi.” Thế nhưng, cô không nhận được lời đáp.
Một ngày, cô đột nhiên phải nhập viện. Anh sợ có điều không hay, lập tức chạy đến thăm cô. Bác sĩ nói, trong cổ họng cô có một cái nhọt, tuy cắt bỏ rồi, nhưng lại tổn hại đến dây thanh quản, rất có thể không nói được nữa, Trên giường bệnh, ánh mắt cô chăm chú nhìn anh.
… Bọn họ kết hôn.
Rất nhiều năm, họ chung sống với nhau hạnh phúc.  2 người họ nói chuyện với nhau bằng tay, bằng chữ viết, bằng cả tâm hồn, cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng nhau. Bọn họ trở thành cặp đôi được ngưỡng mộ.
Người ta nói, đó là một cặp vợ chồng câm hạnh phúc!
Nhưng, tình yêu rồi cũng bị ngăn cách bởi cái chết, anh bỏ lại cô một mình mà đi trước. Mọi người sợ cô không chịu được sự mất mát này đến an ủi cô.
Lúc này, cô nhìn vào ánh mắt dại khờ trong tấm di ảnh của anh, đột nhiên nói: “Anh ấy đi rồi…”


0 nhận xét:

Đăng nhận xét